
Tọa lạc tại cửa sông Thu Bon River, Hoi An từng phát triển từ một thương cảng khiêm tốn trở thành một trong những trung tâm giao thương quốc tế sôi động nhất Đông Nam Á vào giữa thế kỷ XVI. Thương cảng Hội An đã đón tiếp thuyền buôn từ Tây Ban Nha, Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản và nhiều khu vực khác trên thế giới.
Đến cuối thế kỷ XIX, cảng Hội An dần suy tàn khi cảng cơ khí của Da Nang vươn lên trở thành trung tâm thương mại mới. Dù vậy, Hội An vẫn giữ vai trò là trung tâm chính trị, kinh tế, quân sự và văn hóa của Quang Nam Province.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, Hội An trở thành thị xã thuộc tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng. Khi hai địa phương chính thức tách tỉnh vào ngày 6/11/1996, Hội An được xác định là một phần của tỉnh Quảng Nam và đến tháng 1 năm 2008, chính thức được công nhận là thành phố.
Hình ảnh phía trên ghi lại một góc Hội An tại giao lộ giữa đường Lê Lợi và Bạch Đằng.
Chợ Hội An, xuất hiện trong bức ảnh năm 1930, có lịch sử từ năm 1841. Ban đầu, chợ được đặt gần khu vực đình Ông Voi, trước khi được dời về vị trí hiện nay ven sông Bạch Đằng vào năm 1848. Trong lịch sử, chợ từng là trung tâm giao thương quốc tế, nơi trao đổi nhiều mặt hàng nhập khẩu.
Hội quán Quảng Đông, tọa lạc tại số 176 đường Trần Phú, được xây dựng năm 1885 như một không gian sinh hoạt cộng đồng của người Quảng Đông tại Hội An. Với kiến trúc độc đáo kết hợp giữa phong cách Quảng Đông và vật liệu bản địa như gỗ và đá, hội quán hiện là điểm tham quan quen thuộc của người dân và du khách.
Tuyến đường ven sông Bạch Đằng, được ghi nhận vào năm 1950, gần như không thay đổi nhiều sau hơn 75 năm, chỉ được bổ sung thêm lối đi bộ dành cho người dân và du khách.
Ngày nay, Hội An sở hữu 1.439 di tích lịch sử, bao gồm nhà cổ, giếng cổ, chợ, chùa chiền và nhiều công trình khác, góp phần gìn giữ trọn vẹn giá trị văn hóa và di sản phong phú của đô thị cổ.